Nhà thơ Hồ Dzếnh

 - Người đăng bài viết: Thu Trang  - Chuyên mục :  Đã xem: 27 

Trung tâm Dạy tốt giới thiệu tới bạn đọc về Nhà thơ Hồ Dzếnh

 
Nhà thơ Hồ Dzếnh
 
Nhà thơ Hồ Dzếnh tên thật là Hà Triệu Anh, sinh năm 1916 ở Quảng Xương, Thanh Hóa, hội viên Hội Nhà văn VN, từ năm 1957, mất năm 1991. Ông được trao giải thưởng Nhà nước về VHNT năm 2007.

                                                                          Nhà thơ Hồ Dzếnh (1916-1991)

 

Trước cách mạng tháng tám, Hồ Dzếnh học trung học tại Hà Nội rồi làm gia sư, làm thơ, viết truyện ngắn, năm 1954 tham gia Ban chấp hành Hội Liên hiệp VHNT VN khóa I. Đã in 8 tập thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch. Hồ Dzếnh được trao giải thưởng Nhà nước về VHNT năm 2007. Trước cách mạng tháng tám, Hồ Dzếnh học trung học tại Hà Nội rồi làm gia sư, làm thơ, viết truyện ngắn, năm 1954 tham gia Ban chấp hành Hội Liên hiệp VHNT VN khóa I. Đã in 8 tập thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch. Hồ Dzếnh được trao giải thưởng Nhà nước về VHNT năm 2007. 

 

 

THƠ HỒ DZẾNH

MÀU CÂY TRONG KHÓI

 

Trên đường về nhớ đầy 
Chiều chậm đưa chân ngày 
Tiếng buồn vang trong mây... 

Chim rừng quên cất cánh 
Gió say tình ngây ngây 
Có phải sầu vạn cổ 
Chất trong hồn chiều nay? 

Tôi là người lữ khách 
Màu chiều khó làm khuây 
Ngỡ lòng mình là rừng 
Ngỡ hồn mình là mây 

Nhớ nhà châm điếu thuốc 
Khói huyền bay lên cây...


(Bài thơ còn có tên là Chiều, và đã được nhạc sĩ Dương Thiệu Tước phổ nhạc thành bài hát Chiều
 

CHUYẾN TÀU ĐỜI

 

(Bài thơ bỏ quên) 

Nhiều lần tôi nghĩ bao la: 
Ðời là quán khách, tôi là giấc mơ 
Trao duyên rất đỗi tình cờ 
Không mong ước hẹn, không ngờ gặp nhau. 

Tôi sinh cách mấy ngàn sau, 
Vẫn bền thiên luật: lên tàu xuống ga 
Ðường đời bóng núi sông qua 
Nay đang nắng mới, mai là cảnh xưa 
Có tôi, tàu vẫn đông thừa 
Không tôi, tàu vẫn chẳng thưa vẫn người 
Mất còn có nghĩa gì đâu 
Tôi là chút ít của đời chút không 
Dặm trần bụi cuốn, may dong 
Tôi đem số phận gửi trong má đào 
Từng phen gió lạnh bay vào: 
Ngẩn ngơ ta xuống ga nào hở em?


 

CỖ BÀI TAM CÚC

 

Ngày Tết mải chơi tam cúc 
Không hay anh tới sau lưng 
Ghé lại gần em mách nước 
Kết luôn xe pháo mã hồng 

Ồ ván bài em đỏ quá 
Đỏ như đôi má ngày xuân 
Em có ăn trầu đâu nhỉ 
Mà sao người thấy bâng khuâng? 

Nắng mới rọi vào song cửa 
Rung rinh bóng lá cành doi 
Năm ấy em mười sáu tuổi 
Trăng tròn – anh chẵn đôi mươi 

Từ đó mỗi mùa đào nở 
Pháo xe lại rộn cây bài 
Có độ anh về, có độ 
Vắng anh, em nhớ mong hoài 

Mấy chục mùa xuân thấm thoát 
Nhớ thương hờn giận chen nhau 
Một bức tranh thơ bát ngát 
Quý thay cái thuở ban đầu! 

Nay tóc đời ta điểm bạc 
Bể đâu thời thế phôi pha 
Em ạ, cỗ bài tam cúc 
Vẫn thơm nguyên vẹn tình ta.

 

HOA MẪU ĐƠN

 

Mẫu đơn nở cạnh nhà thờ 
Đôi ta trinh tiết đợi chờ lấy nhau. 

Em ạ, quê ta tháp giáo đường 
Sáng chiều vẫn vọng những hồi chuông 
Ai đi xem lễ tôi đi với 
Gió dạo lời kinh toả vấn vương 

Con gái nhà Chung xinh đẹp lạ 
Đẹp hơn cpn gái phố phường bên 
Ngày ngày hai buổi xưa đi học 
Mượn lối vườn hoa để gặp em 

Tôi nhớ từng viên đá lát thềm 
Từng hàng ngói nhỏ mái nhà êm 
Cây doi đứng cạnh hòn non bộ 
Toả mát đường đi gạch lát nem 

Ôi vật vô tri cũng có hồn 
Những ngày nắng mới những hoàng hôn 
Tình yêu sau trước đều như vậy 
Những thoáng vui xen những nét buồn 

Chủ Nhật tự nhiên thành buổi hẹn 
Gió bay tà áo trắng như thơ 
Mẫu đơn nở giữa hai lời nguyện 
Phảng phất còn thơm đến bây giờ 

Đêm Giáng Sinh này em ở đâu 
Nghe chuông có nhớ thuở ban đầu 
Ước chi sống lại thời xưa nhỉ 
Để trẻ ra và để hẹn nhau.

 

TU LÀ CỘI PHÚC

 

Gửi một lòng em gái phương xa 
Ðược biết em vừa thí phát 
Thời trang đổi lấy cà sa 
Một sớm đi vào cõi Phật 
Bụi trần một sớm lìa xa... 

Ôi nếu đúng vì Chân lý 
Xin mừng em bước sang sông 
Phơi phới cánh buồm thoát tục 
Xuôi dòng thuận gió lâng lâng. 

Nhưng nếu tâm cơ định khác 
Dây oan muốn dứt duyên tình 
Chim tự lao vào gai sắc 
Tiếng ca mình đẫm máu mình! 

Em ạ, đời thơ cũng vậy 
Ðau thương - sự nghiệp vinh quanh 
Gạn chất bùn đen tự đáy 
Trăm năm luyện được chút vàng! 

Chỉ tiếc đầu xanh một mái 
Từng thơm trang sách năm xưa 
Nay bỗng vắng niềm ưu ái 
Hồn thơ chợt thấy hoang vu!


 

RẰM THÁNG GIÊNG

 

Ngày xưa còn nhỏ... ngày xưa 
Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang 
Lòng vui quần áo xênh xang 
Tay cầm hương, nến, đinh vàng mới mua 
Chị tôi vào lễ trong chùa 
Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên: 
- "Lòng thành lễ vật đầu niên 
Cầu cho tiểu được ngoài giêng đắt chồng!" 
Chị tôi phụng phịu má hồng 
Vùng vằng suýt nữa quên bồng cả tôi 
Tam quan, ngoài mái chị ngồi 
Chị nghe đoán thẻ, chị cười luôn luôn 
Quẻ thần, thánh mách mà khôn: 
- Số nàng chồng đắt, mà con cũng nhiều! 
Chị tôi nay đã xế chiều 
Chắc còn nhớ mãi những điều chị mơ 
Hằng năm, tôi đi lễ chùa 
Chuông vàng, khánh bạc ngày xưa vẫn còn 
Chỉ hơi thấy vắng trong hồn 
Ít nhiều hương phấn khi còn ngây thơ 
Chân đi, đếm tiếng chuông chùa 
Tôi ngờ năm, tháng thời xưa trở về


 

NGẬP NGỪNG

 

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! 
Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân 
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần... 
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế? 

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! 
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu? 
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu? 
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa 
Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa 
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi 
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi! 

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! 
Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ 
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về 
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề 
Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở 
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ 
Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa...


(Bài thơ này đã được Trần Thiện Thanh phổ nhạc thành bài hát Chuyện hẹn hò, nhạc sĩ Anh Bằng thành bài hát Anh cứ hẹn, và nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm thành bài hát cùng tên). 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Mã chống spam   

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Thời điểm thi THPT QG

Bạn muốn tổ chức thi thử vào THPT QG khi nào?

Top